Tóm tắt
Người bệnh ở Miastko phải gánh hậu quả vì sự toan tính và che chắn lẫn nhau giữa bác sĩ, ban giám đốc bệnh viện và một số quan chức, khi có những ca cần phẫu thuật lại bị từ chối với lý do khoa không hoạt động, trong khi người khác vẫn được mổ vì có lợi về tài chính. Vụ việc được Báo Wirtualna Polska (Wirtualna Polska) mô tả bằng những ví dụ như tai nạn hay viêm ruột thừa bị chuyển viện, còn các ca “có lãi” thì vẫn được thực hiện tại chỗ.
Theo nhà báo Michał Janczura, đây là một trong những chiêu trục lợi trơ tráo nhất ông từng ghi nhận: khoa ngoại đóng cửa với bệnh nhân “không sinh lời” nhưng mở cửa cho người “có lợi nhuận”. Không chỉ bệnh viện hưởng lợi, các bác sĩ phẫu thuật thần kinh cũng tham gia, liên quan đến cùng một nhóm đã được nêu trước đó.
Cách thức vận hành được mô tả như sau: trong 14 tháng (2024–2025), khoa ngoại ở Miastko bị tạm dừng chính thức 10 lần. Trong thời gian “đóng cửa trên giấy tờ”, các bác sĩ thần kinh từ Công ty tư nhân Spine (Spine) xuất hiện và tiếp nhận hàng trăm bệnh nhân.
Quỹ Y tế Quốc gia (Narodowy Fundusz Zdrowia) không phát hiện kịp thời vì bệnh viện viện dẫn “bất khả kháng”, cơ chế khiến nơi này không phải báo cho quỹ khi tạm dừng khoa. Tuy vậy, không có thảm họa, sự cố hay biến cố bất thường nào xảy ra; câu hỏi đặt ra là vì sao Cơ quan cấp tỉnh (urząd wojewódzki) lại chấp nhận lời giải trình mà không yêu cầu bằng chứng.
Lỗ hổng pháp lý tạo điều kiện để những thủ thuật đơn giản được hạch toán như điều trị nội trú trọn gói, chi phí lấy từ ngân sách Quỹ Y tế Quốc gia, tức tiền đóng góp của mọi người. Hiện bệnh viện ở Miastko đối mặt với mức phạt hơn 13 triệu zł, và tác giả kêu gọi chuyển trọng tâm từ chỉ trích cá nhân sang khắc phục cơ chế cho phép sai phạm.
Theo phân tích nêu ra, luật cho phép giám đốc tự tuyên bố tạm dừng cả một khoa mà không cần kiểm soát, phê chuẩn hay giám sát bên ngoài, là mảnh đất màu mỡ cho lạm dụng. Việc giám sát phân tán khiến nhiều tháng liền khoa ngoại không làm ca ngoại khoa nào, chỉ thực hiện thủ thuật thần kinh sinh lời mà không ai kịp thời kiểm tra; mô thức lặp lại: có người tìm thấy lỗ hổng, nhiều cơ quan nói “không phải trách nhiệm tôi”, còn bệnh nhân thường thì thấy phòng mổ mở cho ca của Spine nhưng đóng với mình.
Tác giả nhắc rằng những người chịu trách nhiệm vẫn tự do, có người còn giữ vị trí quản lý, trong khi quá trình làm rõ sai phạm kéo dài. Kết thúc là lời nhắc về cam kết mạnh tay với thất thoát tiền công, đặt vấn đề về hiệu quả thực thi.
Theo nhà báo Michał Janczura, đây là một trong những chiêu trục lợi trơ tráo nhất ông từng ghi nhận: khoa ngoại đóng cửa với bệnh nhân “không sinh lời” nhưng mở cửa cho người “có lợi nhuận”. Không chỉ bệnh viện hưởng lợi, các bác sĩ phẫu thuật thần kinh cũng tham gia, liên quan đến cùng một nhóm đã được nêu trước đó.
Cách thức vận hành được mô tả như sau: trong 14 tháng (2024–2025), khoa ngoại ở Miastko bị tạm dừng chính thức 10 lần. Trong thời gian “đóng cửa trên giấy tờ”, các bác sĩ thần kinh từ Công ty tư nhân Spine (Spine) xuất hiện và tiếp nhận hàng trăm bệnh nhân.
Quỹ Y tế Quốc gia (Narodowy Fundusz Zdrowia) không phát hiện kịp thời vì bệnh viện viện dẫn “bất khả kháng”, cơ chế khiến nơi này không phải báo cho quỹ khi tạm dừng khoa. Tuy vậy, không có thảm họa, sự cố hay biến cố bất thường nào xảy ra; câu hỏi đặt ra là vì sao Cơ quan cấp tỉnh (urząd wojewódzki) lại chấp nhận lời giải trình mà không yêu cầu bằng chứng.
Lỗ hổng pháp lý tạo điều kiện để những thủ thuật đơn giản được hạch toán như điều trị nội trú trọn gói, chi phí lấy từ ngân sách Quỹ Y tế Quốc gia, tức tiền đóng góp của mọi người. Hiện bệnh viện ở Miastko đối mặt với mức phạt hơn 13 triệu zł, và tác giả kêu gọi chuyển trọng tâm từ chỉ trích cá nhân sang khắc phục cơ chế cho phép sai phạm.
Theo phân tích nêu ra, luật cho phép giám đốc tự tuyên bố tạm dừng cả một khoa mà không cần kiểm soát, phê chuẩn hay giám sát bên ngoài, là mảnh đất màu mỡ cho lạm dụng. Việc giám sát phân tán khiến nhiều tháng liền khoa ngoại không làm ca ngoại khoa nào, chỉ thực hiện thủ thuật thần kinh sinh lời mà không ai kịp thời kiểm tra; mô thức lặp lại: có người tìm thấy lỗ hổng, nhiều cơ quan nói “không phải trách nhiệm tôi”, còn bệnh nhân thường thì thấy phòng mổ mở cho ca của Spine nhưng đóng với mình.
Tác giả nhắc rằng những người chịu trách nhiệm vẫn tự do, có người còn giữ vị trí quản lý, trong khi quá trình làm rõ sai phạm kéo dài. Kết thúc là lời nhắc về cam kết mạnh tay với thất thoát tiền công, đặt vấn đề về hiệu quả thực thi.
