Tóm tắt
Tòa án vùng Itzehoe (Landgericht Itzehoe) kết án tù chung thân một cặp vợ chồng 24 tuổi vì tội giết người đi kèm hành hạ người được bảo hộ, sau khi con gái 4 tháng tuổi của họ chết đói ở Brunsbüttel. Thẩm phán chủ tọa Johann Lohmann nói vụ việc khiến người ta bàng hoàng. Chiều 26/9/2025, cảnh sát và cấp cứu tới căn hộ của họ, bác sĩ không thể cứu được bé; khám nghiệm cho thấy bé nặng khoảng 1 kg và chết vì đói. Gia đình còn có cặp song sinh 3 tuổi.
Viện công tố (Staatsanwaltschaft) xác định tình tiết tăng nặng là sự tàn ác, lập luận rằng bị hại đã chết trong đau đớn. Theo cáo buộc, hai bị cáo đã không cung cấp đủ thức ăn và nước cho bé sinh tháng 5/2025 và chấp nhận khả năng con không qua khỏi. Hành vi được đánh giá đồng thời là hành hạ người được bảo hộ.
Staatsanwaltschaft đề nghị án tù chung thân cho cả hai. Phía bào chữa xin giảm xuống tội vô ý làm chết người: 5 năm cho người cha và 4 năm rưỡi cho người mẹ. Luật sư Rolf Becker đọc tuyên bố của người cha, nêu các khoảng trống ký ức, cảm giác quá tải, ít nhận hỗ trợ từ mẹ ruột và công việc bấp bênh; anh chủ yếu chăm cặp song sinh, còn người mẹ lo cho các bé sơ sinh. Anh cho biết không nhớ gì trong tháng bé mất và mất cảm nhận về thời gian.
Người mẹ thông qua luật sư cho biết không quen việc cho con bú vì cặp song sinh trước đó từng được nuôi qua ống. Cả hai cha mẹ đều nghĩ bé phát triển phù hợp độ tuổi và chỉ nhận ra việc sụt cân khoảng hai tuần trước khi bé qua đời. Sự quá tải thể hiện ở việc họ bỏ lỡ các lịch hẹn với bác sĩ nhi và không phản hồi ngay cả khi phòng khám nhắc.
Theo lời người cha, nhân viên Sở Thanh thiếu niên (Jugendamt) đã tới nhà lần đầu tháng 9/2024, đánh giá điều kiện sinh hoạt là phù hợp; lần thứ hai vào tháng 6/2025 cũng tương tự. Luật sư phía mẹ nói cặp đôi đã xin Jugendamt danh sách các gói hỗ trợ; người mẹ thừa nhận lẽ ra phải chủ động tìm kiếm trợ giúp nhiều hơn. Ban đầu Staatsanwaltschaft mở thêm ba vụ việc liên quan, nhưng sau đó đình chỉ.
Công tố viên cao cấp Peter Müller-Rakow cho biết điều tra với một nhân viên Jugendamt về cáo buộc vô ý làm chết người xác nhận cơ quan này tuân thủ chuẩn mực xử lý nguy cơ đe dọa phúc lợi trẻ em. Hai vụ còn lại liên quan người quen của gia đình: một trường hợp có quan hệ gần gũi địa phương nhưng không có dấu hiệu chậm phát triển do thiếu chăm sóc; trường hợp thứ ba không chứng minh được người bị nghi biết về tình trạng nguy kịch của đứa trẻ.
Viện công tố (Staatsanwaltschaft) xác định tình tiết tăng nặng là sự tàn ác, lập luận rằng bị hại đã chết trong đau đớn. Theo cáo buộc, hai bị cáo đã không cung cấp đủ thức ăn và nước cho bé sinh tháng 5/2025 và chấp nhận khả năng con không qua khỏi. Hành vi được đánh giá đồng thời là hành hạ người được bảo hộ.
Staatsanwaltschaft đề nghị án tù chung thân cho cả hai. Phía bào chữa xin giảm xuống tội vô ý làm chết người: 5 năm cho người cha và 4 năm rưỡi cho người mẹ. Luật sư Rolf Becker đọc tuyên bố của người cha, nêu các khoảng trống ký ức, cảm giác quá tải, ít nhận hỗ trợ từ mẹ ruột và công việc bấp bênh; anh chủ yếu chăm cặp song sinh, còn người mẹ lo cho các bé sơ sinh. Anh cho biết không nhớ gì trong tháng bé mất và mất cảm nhận về thời gian.
Người mẹ thông qua luật sư cho biết không quen việc cho con bú vì cặp song sinh trước đó từng được nuôi qua ống. Cả hai cha mẹ đều nghĩ bé phát triển phù hợp độ tuổi và chỉ nhận ra việc sụt cân khoảng hai tuần trước khi bé qua đời. Sự quá tải thể hiện ở việc họ bỏ lỡ các lịch hẹn với bác sĩ nhi và không phản hồi ngay cả khi phòng khám nhắc.
Theo lời người cha, nhân viên Sở Thanh thiếu niên (Jugendamt) đã tới nhà lần đầu tháng 9/2024, đánh giá điều kiện sinh hoạt là phù hợp; lần thứ hai vào tháng 6/2025 cũng tương tự. Luật sư phía mẹ nói cặp đôi đã xin Jugendamt danh sách các gói hỗ trợ; người mẹ thừa nhận lẽ ra phải chủ động tìm kiếm trợ giúp nhiều hơn. Ban đầu Staatsanwaltschaft mở thêm ba vụ việc liên quan, nhưng sau đó đình chỉ.
Công tố viên cao cấp Peter Müller-Rakow cho biết điều tra với một nhân viên Jugendamt về cáo buộc vô ý làm chết người xác nhận cơ quan này tuân thủ chuẩn mực xử lý nguy cơ đe dọa phúc lợi trẻ em. Hai vụ còn lại liên quan người quen của gia đình: một trường hợp có quan hệ gần gũi địa phương nhưng không có dấu hiệu chậm phát triển do thiếu chăm sóc; trường hợp thứ ba không chứng minh được người bị nghi biết về tình trạng nguy kịch của đứa trẻ.
