Tóm tắt
Tại Phú Hòa Đông (TP.HCM), Điền Ngọc Thảo Nguyên 16 tuổi đứng trước cổng nghe phim bằng điện thoại vì không nhìn thấy. Em thích nghe truyện, học bằng chữ nổi và ước mơ trở thành người viết truyện.
Mẹ em, chị Trần Thị Hằng 42 tuổi, là thế hệ thứ hai nhiễm chất độc da cam từ khi mới sinh. Vì sợ con dị tật, gia đình không dám sinh thêm. Nỗi lo lớn của chị là mỗi khi nghe tiếng con vấp ngã trong nhà vì khiếm thị.
Trong nhà, ông Trần Văn Dòn 84 tuổi, từng tham gia chiến trường Đông Nam Bộ, mang di chứng da cam. Trước chiến tranh ông có 5 con lành lặn, đến khi sinh chị Hằng sau ngày trở về mới biết mình nhiễm độc. Ông lãng tai, sống cùng những vỉ thuốc, thường ngồi nghe cháu đọc chữ nổi và đau lòng trước những câu hỏi về bóng tối của cháu.
Anh Điền Thọ Hồng 38 tuổi, chồng chị Hằng, là lao động chính: chạy xe công nghệ, sửa đồ điện cho xóm và lo bữa cơm gia đình. Anh quen chị khi chở xe cho một mái ấm, thương nhau rồi kết hôn. Con gái ra đời vẫn mù lòa, vợ chồng dừng chuyện sinh thêm để dồn sức cho con và chăm ông ngoại.
Nhịp sống gia đình xoay quanh công việc và những việc nhà mà anh Hồng quán xuyến, hiếm khi nghỉ trưa. Anh nói không buông xuôi, được tiếp sức khi thấy cha vợ già yếu vẫn xuống bếp, vợ lần từng bức tường để quét dọn. Chị Hằng cố gắng phụ giúp, dần thành thục việc rửa chén, quét nhà nhưng vẫn day dứt vì không san sẻ được nhiều hơn.
Buổi tối, căn nhà chờ tiếng xe của anh Hồng, có hôm đến 1-2 giờ sáng. Từ thuở mười mấy tuổi, chị Hằng đã tự lên trung tâm thành phố học massage, làm thủ công để tự nuôi mình, sau này trở về Củ Chi gây dựng cuộc sống và mong có việc gia công tại nhà cho người khiếm thị.
Thảo Nguyên tiếp tục học bằng chữ nổi, vừa đậu vào Trường THPT Sương Nguyệt Ánh và sẽ ở mái ấm với các sư cô, ban ngày đi học, tối phụ việc. Em mơ thành nhà văn, mơ được thấy gương mặt ba mẹ và ông ngoại. Mất mát chiến tranh còn đó, nhưng cả gia đình kiên trì hướng tới tương lai bằng nghị lực và những ước mơ giản dị.
Mẹ em, chị Trần Thị Hằng 42 tuổi, là thế hệ thứ hai nhiễm chất độc da cam từ khi mới sinh. Vì sợ con dị tật, gia đình không dám sinh thêm. Nỗi lo lớn của chị là mỗi khi nghe tiếng con vấp ngã trong nhà vì khiếm thị.
Trong nhà, ông Trần Văn Dòn 84 tuổi, từng tham gia chiến trường Đông Nam Bộ, mang di chứng da cam. Trước chiến tranh ông có 5 con lành lặn, đến khi sinh chị Hằng sau ngày trở về mới biết mình nhiễm độc. Ông lãng tai, sống cùng những vỉ thuốc, thường ngồi nghe cháu đọc chữ nổi và đau lòng trước những câu hỏi về bóng tối của cháu.
Anh Điền Thọ Hồng 38 tuổi, chồng chị Hằng, là lao động chính: chạy xe công nghệ, sửa đồ điện cho xóm và lo bữa cơm gia đình. Anh quen chị khi chở xe cho một mái ấm, thương nhau rồi kết hôn. Con gái ra đời vẫn mù lòa, vợ chồng dừng chuyện sinh thêm để dồn sức cho con và chăm ông ngoại.
Nhịp sống gia đình xoay quanh công việc và những việc nhà mà anh Hồng quán xuyến, hiếm khi nghỉ trưa. Anh nói không buông xuôi, được tiếp sức khi thấy cha vợ già yếu vẫn xuống bếp, vợ lần từng bức tường để quét dọn. Chị Hằng cố gắng phụ giúp, dần thành thục việc rửa chén, quét nhà nhưng vẫn day dứt vì không san sẻ được nhiều hơn.
Buổi tối, căn nhà chờ tiếng xe của anh Hồng, có hôm đến 1-2 giờ sáng. Từ thuở mười mấy tuổi, chị Hằng đã tự lên trung tâm thành phố học massage, làm thủ công để tự nuôi mình, sau này trở về Củ Chi gây dựng cuộc sống và mong có việc gia công tại nhà cho người khiếm thị.
Thảo Nguyên tiếp tục học bằng chữ nổi, vừa đậu vào Trường THPT Sương Nguyệt Ánh và sẽ ở mái ấm với các sư cô, ban ngày đi học, tối phụ việc. Em mơ thành nhà văn, mơ được thấy gương mặt ba mẹ và ông ngoại. Mất mát chiến tranh còn đó, nhưng cả gia đình kiên trì hướng tới tương lai bằng nghị lực và những ước mơ giản dị.
