Tóm tắt
Trong bối cảnh Nga tăng cường chiến tranh hỗn hợp ở châu Âu, Cristian Diaconescu nhận định tình hình “rất nghiêm trọng”, khi nhiều nước mạnh đã chấp nhận quyết sách từng khó hình dung. Ông nêu ví dụ Đức chuẩn bị mở các bệnh viện đặc biệt khi khủng hoảng, Đan Mạch khôi phục nghĩa vụ quân sự, Phần Lan điều chỉnh bố trí, còn Pháp phát tín hiệu về hỗ trợ hạt nhân; tại Pháp, Tổng thống Emmanuel Macron triệu tập tất cả các đảng trong Quốc hội.
Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) theo ông đã adopt chiến lược đa chiều về “phòng thủ tích hợp” và “khả năng phục hồi toàn diện” nhằm phát hiện, ngăn chặn và đáp trả các đòn hỗn hợp quy trách nhiệm cho Nga. Các mối đe dọa được nêu gồm phá hoại, tấn công mạng, can thiệp bầu cử và tuyên truyền sai lệch, được các đồng minh chấp nhận là hiện hữu từ hướng Đông.
Quyết định viện dẫn Điều 5 không còn giới hạn ở các cuộc tấn công quân sự quy ước. Một đòn hỗn hợp có tính cộng dồn, như tấn công mạng quy mô lớn hoặc phá hoại hạ tầng thiết yếu, có thể kích hoạt phản ứng tập thể của NATO. Các nước đồng thời điều chỉnh chính sách trong nước và hợp tác đối tác để phù hợp thực thi.
Ông cho rằng hiện nay các cấu phần liên minh khu vực bên trong NATO dễ triển khai hơn, với nhiều dự án phối hợp giữa các nước thành viên. Ở cấp châu lục, Liên minh châu Âu viện dẫn Điều 42(7) của các hiệp ước, mang hàm ý tương tự nhưng “nhẹ” hơn so với Điều 5.
Theo Diaconescu, Nga tìm cách thử độ bền của sự đoàn kết đồng minh bằng các đòn dưới ngưỡng Điều 5, gây thêm chi phí và áp lực tâm lý sợ hãi lên công chúng. Đồng thời, trọng tâm tuyên truyền nội bộ được đẩy từ “chiến dịch quân sự” ở Ukraine sang đối đầu với NATO, trong đó Liên bang Nga có thể tự đặt mình vào vị thế nạn nhân.
Nếu thiếu sự gắn kết rõ rệt sau các đòn hỗn hợp, ông cảnh báo nguy cơ leo thang, kể cả bằng “ngoại giao cưỡng bức”. Một kịch bản được nêu là gây áp lực liên quan đến Litva; giới lãnh đạo tại đây đã thẳng thắn nói về khả năng phải sơ tán hơn 2 triệu người sang Ba Lan trong tình huống nguy hiểm, tạo thế mặc cả được hậu thuẫn bởi đe dọa vũ lực.
Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) theo ông đã adopt chiến lược đa chiều về “phòng thủ tích hợp” và “khả năng phục hồi toàn diện” nhằm phát hiện, ngăn chặn và đáp trả các đòn hỗn hợp quy trách nhiệm cho Nga. Các mối đe dọa được nêu gồm phá hoại, tấn công mạng, can thiệp bầu cử và tuyên truyền sai lệch, được các đồng minh chấp nhận là hiện hữu từ hướng Đông.
Quyết định viện dẫn Điều 5 không còn giới hạn ở các cuộc tấn công quân sự quy ước. Một đòn hỗn hợp có tính cộng dồn, như tấn công mạng quy mô lớn hoặc phá hoại hạ tầng thiết yếu, có thể kích hoạt phản ứng tập thể của NATO. Các nước đồng thời điều chỉnh chính sách trong nước và hợp tác đối tác để phù hợp thực thi.
Ông cho rằng hiện nay các cấu phần liên minh khu vực bên trong NATO dễ triển khai hơn, với nhiều dự án phối hợp giữa các nước thành viên. Ở cấp châu lục, Liên minh châu Âu viện dẫn Điều 42(7) của các hiệp ước, mang hàm ý tương tự nhưng “nhẹ” hơn so với Điều 5.
Theo Diaconescu, Nga tìm cách thử độ bền của sự đoàn kết đồng minh bằng các đòn dưới ngưỡng Điều 5, gây thêm chi phí và áp lực tâm lý sợ hãi lên công chúng. Đồng thời, trọng tâm tuyên truyền nội bộ được đẩy từ “chiến dịch quân sự” ở Ukraine sang đối đầu với NATO, trong đó Liên bang Nga có thể tự đặt mình vào vị thế nạn nhân.
Nếu thiếu sự gắn kết rõ rệt sau các đòn hỗn hợp, ông cảnh báo nguy cơ leo thang, kể cả bằng “ngoại giao cưỡng bức”. Một kịch bản được nêu là gây áp lực liên quan đến Litva; giới lãnh đạo tại đây đã thẳng thắn nói về khả năng phải sơ tán hơn 2 triệu người sang Ba Lan trong tình huống nguy hiểm, tạo thế mặc cả được hậu thuẫn bởi đe dọa vũ lực.
