Tóm tắt
Truyền thông Mỹ đưa tin Donald Trump không bay trên Air Force One khi rời thượng đỉnh Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) ở Ankara, Thổ Nhĩ Kỳ vào tháng 7 do đe dọa từ Iran, trong khi các bộ trưởng, nhân viên Nhà Trắng (White House), quân nhân và phóng viên vẫn ở lại máy bay này mà không hề được cảnh báo. Tiết lộ này làm bùng lên tranh cãi tại Washington.
Shirish Dáte của HuffPost chỉ trích gay gắt, còn Ned Price, cựu cố vấn cho Ngoại trưởng Anthony Blinken tại Bộ Ngoại giao (Department of State) dưới thời Biden, lên án việc đánh lừa báo chí lúc đó và tiếp tục che giấu công chúng nhiều tuần sau. Báo The Washington Post (The Washington Post) cho biết Trump đổi máy bay vào phút chót do lo ngại tấn công từ Tehran.
Theo thông tin, Cơ quan Mật vụ (Secret Service) nắm được đe dọa thực tế và yêu cầu Trump đổi sang máy bay khác, trong khi các hành khách vẫn tin ông ở trên chiếc màu xanh quen thuộc. Trong số họ có Ngoại trưởng Marco Rubio và Bộ trưởng Bộ Ngân khố Scott Bessent của Bộ Ngân khố (Department of the Treasury). Báo The New York Times (The New York Times) mô tả Air Force One đã trở thành “mồi nhử bay”, còn Đài CNN (CNN) và Kênh Fox News (Fox News) đặt câu hỏi về an toàn của những người bị để lại trên máy bay.
Các cựu quan chức đưa ra quan điểm trái chiều. John Lockhart, từng là thư ký báo chí dưới thời Bill Clinton, cho rằng bản thân chiến dịch không đáng scandal, nhưng việc không cảnh báo người ở lại Air Force One là điều không chấp nhận được; ông nhắc lại kinh nghiệm ở Pakistan khi chính quyền Clinton nỗ lực tránh biến dân thường thành “lá chắn người”.
Joseph Hagin, từng phục vụ dưới thời George W. Bush và là Phó Chánh văn phòng trong nhiệm kỳ đầu của Trump, lập luận làm việc với hoặc tháp tùng tổng thống luôn tiềm ẩn rủi ro, và công khai chi tiết một chiến dịch như vậy sẽ nguy hại cho an ninh tổng thống. Những người chỉ trích phản bác rằng đây là chuyến đi thường lệ tới thượng đỉnh NATO, nên tối thiểu các hành khách phải được thông báo về mức độ rủi ro.
Trump khẳng định những người đi cùng không bị đe dọa và cho rằng chiếc máy bay ông thực sự sử dụng mới là mục tiêu rủi ro hơn, nhắc lại việc ông từng thoát khỏi vài âm mưu ám sát. Tranh cãi xoay quanh ranh giới giữa bảo mật tuyệt đối và nghĩa vụ đảm bảo an toàn cho toàn bộ đoàn tháp tùng.
Theo thông lệ, các chuyến công du rủi ro thường được phối hợp với giới báo chí: Nhà Trắng (White House) mời một số lãnh đạo cơ quan báo chí vào Phòng Tình huống của Nhà Trắng (Situation Room) hoặc gọi riêng để tuyên thệ giữ bí mật, bảo đảm vẫn có người tường thuật sau khi an toàn; thời Joe Biden, chuyến tàu bí mật tới Kyiv có một phóng viên và một nhiếp ảnh gia tháp tùng và giữ kín. John Kirby đánh giá việc “ngăn khoang thông tin” là dễ hiểu nhưng nhấn mạnh nghĩa vụ bảo đảm an toàn và cung cấp ít nhất mức rủi ro tổng quát để người đi cùng quyết định; Ari Fleischer phản biện rằng an ninh tổng thống là tối thượng.
Shirish Dáte của HuffPost chỉ trích gay gắt, còn Ned Price, cựu cố vấn cho Ngoại trưởng Anthony Blinken tại Bộ Ngoại giao (Department of State) dưới thời Biden, lên án việc đánh lừa báo chí lúc đó và tiếp tục che giấu công chúng nhiều tuần sau. Báo The Washington Post (The Washington Post) cho biết Trump đổi máy bay vào phút chót do lo ngại tấn công từ Tehran.
Theo thông tin, Cơ quan Mật vụ (Secret Service) nắm được đe dọa thực tế và yêu cầu Trump đổi sang máy bay khác, trong khi các hành khách vẫn tin ông ở trên chiếc màu xanh quen thuộc. Trong số họ có Ngoại trưởng Marco Rubio và Bộ trưởng Bộ Ngân khố Scott Bessent của Bộ Ngân khố (Department of the Treasury). Báo The New York Times (The New York Times) mô tả Air Force One đã trở thành “mồi nhử bay”, còn Đài CNN (CNN) và Kênh Fox News (Fox News) đặt câu hỏi về an toàn của những người bị để lại trên máy bay.
Các cựu quan chức đưa ra quan điểm trái chiều. John Lockhart, từng là thư ký báo chí dưới thời Bill Clinton, cho rằng bản thân chiến dịch không đáng scandal, nhưng việc không cảnh báo người ở lại Air Force One là điều không chấp nhận được; ông nhắc lại kinh nghiệm ở Pakistan khi chính quyền Clinton nỗ lực tránh biến dân thường thành “lá chắn người”.
Joseph Hagin, từng phục vụ dưới thời George W. Bush và là Phó Chánh văn phòng trong nhiệm kỳ đầu của Trump, lập luận làm việc với hoặc tháp tùng tổng thống luôn tiềm ẩn rủi ro, và công khai chi tiết một chiến dịch như vậy sẽ nguy hại cho an ninh tổng thống. Những người chỉ trích phản bác rằng đây là chuyến đi thường lệ tới thượng đỉnh NATO, nên tối thiểu các hành khách phải được thông báo về mức độ rủi ro.
Trump khẳng định những người đi cùng không bị đe dọa và cho rằng chiếc máy bay ông thực sự sử dụng mới là mục tiêu rủi ro hơn, nhắc lại việc ông từng thoát khỏi vài âm mưu ám sát. Tranh cãi xoay quanh ranh giới giữa bảo mật tuyệt đối và nghĩa vụ đảm bảo an toàn cho toàn bộ đoàn tháp tùng.
Theo thông lệ, các chuyến công du rủi ro thường được phối hợp với giới báo chí: Nhà Trắng (White House) mời một số lãnh đạo cơ quan báo chí vào Phòng Tình huống của Nhà Trắng (Situation Room) hoặc gọi riêng để tuyên thệ giữ bí mật, bảo đảm vẫn có người tường thuật sau khi an toàn; thời Joe Biden, chuyến tàu bí mật tới Kyiv có một phóng viên và một nhiếp ảnh gia tháp tùng và giữ kín. John Kirby đánh giá việc “ngăn khoang thông tin” là dễ hiểu nhưng nhấn mạnh nghĩa vụ bảo đảm an toàn và cung cấp ít nhất mức rủi ro tổng quát để người đi cùng quyết định; Ari Fleischer phản biện rằng an ninh tổng thống là tối thượng.
