Tóm tắt
Trung ương khẳng định đất đai thuộc sở hữu toàn dân, Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý; là tài nguyên đặc biệt, không gian sinh tồn và phát triển quốc gia. Việc sửa Luật Đất đai và các luật liên quan phải đồng bộ, khơi thông nguồn lực nhưng không tư nhân hóa đất đai, hài hòa lợi ích Nhà nước, người dân, doanh nghiệp. Nhà nước điều tiết, kiểm soát, quyết định giá đất; đồng thời bảo đảm chỗ ở, điều kiện sống và sinh kế cho người có đất bị thu hồi, không xem xét lại quyền sử dụng đất hợp pháp đã được xác lập theo pháp luật qua các thời kỳ.
Trong 6 tháng đầu năm 2026, việc cụ thể hóa Nghị quyết Đại hội 14 và các nghị quyết chiến lược được triển khai khẩn trương, bộ máy sau sắp xếp hoạt động ổn định nhưng điểm nghẽn lớn nhất vẫn ở khâu thực thi. Nguyên nhân là thẩm quyền chưa gắn với trách nhiệm, phân cấp thiếu nguồn lực, dữ liệu, công cụ, năng lực và cơ chế kiểm soát; nguồn lực bị chia cắt; tăng trưởng chưa dựa nhiều vào năng suất và nội lực. Sau một năm vận hành mô hình tổ chức tổng thể và chính quyền địa phương hai cấp, bộ máy mới thể hiện ưu việt nhưng chất lượng vận hành chưa đồng đều, nhất là ở cơ sở.
Trung ương quyết định sửa đổi, bổ sung Quy định số 20 về thi hành Điều lệ Đảng và ban hành quy định mới về những điều đảng viên không được làm, bảo đảm kỷ luật nghiêm minh nhưng không triệt tiêu tinh thần đổi mới, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung. Đồng thời thông qua chủ trương thành lập thành phố Quảng Ninh và thành phố Bắc Ninh, đặt mục tiêu tăng trưởng từ 10% trở lên, ban hành nghị quyết về đổi mới mô hình phát triển và nghị quyết mới về xây dựng Việt Nam thành quốc gia biển mạnh.
Các đại biểu thống nhất Đề án xây dựng xã hội kỷ cương, an toàn, văn minh, hài hòa, phát triển; nhất trí các mục tiêu, nhiệm vụ chủ yếu của Chiến lược an ninh quốc gia; ban hành kết luận về bảo vệ môi trường và chủ động ứng phó biến đổi khí hậu. Cơ chế tổ chức thực hiện được yêu cầu đồng bộ, có thể kiểm soát, đo lường và quy trách nhiệm; mỗi nhiệm vụ phải xác định rõ cơ quan chủ trì, đầu mối chịu trách nhiệm, thẩm quyền, điều kiện, thời hạn và sản phẩm; giá trị quyết sách được đo bằng kết quả thực tế.
Ngay sau hội nghị, toàn hệ thống chính trị được yêu cầu tập trung 5 nhóm việc. Trước hết, xác định đúng trọng tâm, thứ tự ưu tiên và các khâu đột phá; việc đã chín muồi phải làm ngay đến nơi đến chốn; việc mới, khó, chưa có tiền lệ cần nghiên cứu kỹ và có thể thí điểm trong phạm vi kiểm soát, đúng thẩm quyền.
Tổ chức thực hiện đặt dưới sự lãnh đạo thống nhất của Đảng, phát huy đầy đủ chức năng, thẩm quyền, trách nhiệm của từng cơ quan; mỗi cán bộ, đảng viên phải nói đi đôi với làm và chịu trách nhiệm về kết quả. Trách nhiệm giữa Trung ương, tỉnh và xã được phân định rõ: Trung ương định hướng chiến lược, hoàn thiện thể chế, phân bổ nguồn lực lớn; tỉnh cụ thể hóa chủ trương, điều phối nguồn lực, bảo đảm điều kiện cho xã; xã là tuyến đầu quản trị công phục vụ người dân, doanh nghiệp. Trung ương không làm thay địa phương; tỉnh không ôm giữ việc xã có thể làm; khi xã thiếu điều kiện, tỉnh phải tháo gỡ kịp thời.
Mỗi quyết sách phải chuyển thành chương trình, kế hoạch hành động với nguồn lực, lộ trình, sản phẩm và trách nhiệm rõ ràng; yêu cầu biến tốc độ ban hành thành tốc độ thực hiện, biến quyết tâm chính trị thành chuyển biến thực chất. Công tác kiểm tra, giám sát, đánh giá dựa trên dữ liệu, sản phẩm và kết quả thực tế được tăng cường; kết quả là căn cứ quan trọng nhất để đánh giá cán bộ, nhất là người đứng đầu, đồng thời khen thưởng nơi làm tốt, bảo vệ người dám đổi mới và xử lý nghiêm né tránh, đùn đẩy, chậm trễ, hình thức; chú trọng kiểm đếm điểm nghẽn được tháo gỡ, nguồn lực được khơi thông và cải thiện đời sống nhân dân.
Trong 6 tháng đầu năm 2026, việc cụ thể hóa Nghị quyết Đại hội 14 và các nghị quyết chiến lược được triển khai khẩn trương, bộ máy sau sắp xếp hoạt động ổn định nhưng điểm nghẽn lớn nhất vẫn ở khâu thực thi. Nguyên nhân là thẩm quyền chưa gắn với trách nhiệm, phân cấp thiếu nguồn lực, dữ liệu, công cụ, năng lực và cơ chế kiểm soát; nguồn lực bị chia cắt; tăng trưởng chưa dựa nhiều vào năng suất và nội lực. Sau một năm vận hành mô hình tổ chức tổng thể và chính quyền địa phương hai cấp, bộ máy mới thể hiện ưu việt nhưng chất lượng vận hành chưa đồng đều, nhất là ở cơ sở.
Trung ương quyết định sửa đổi, bổ sung Quy định số 20 về thi hành Điều lệ Đảng và ban hành quy định mới về những điều đảng viên không được làm, bảo đảm kỷ luật nghiêm minh nhưng không triệt tiêu tinh thần đổi mới, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung. Đồng thời thông qua chủ trương thành lập thành phố Quảng Ninh và thành phố Bắc Ninh, đặt mục tiêu tăng trưởng từ 10% trở lên, ban hành nghị quyết về đổi mới mô hình phát triển và nghị quyết mới về xây dựng Việt Nam thành quốc gia biển mạnh.
Các đại biểu thống nhất Đề án xây dựng xã hội kỷ cương, an toàn, văn minh, hài hòa, phát triển; nhất trí các mục tiêu, nhiệm vụ chủ yếu của Chiến lược an ninh quốc gia; ban hành kết luận về bảo vệ môi trường và chủ động ứng phó biến đổi khí hậu. Cơ chế tổ chức thực hiện được yêu cầu đồng bộ, có thể kiểm soát, đo lường và quy trách nhiệm; mỗi nhiệm vụ phải xác định rõ cơ quan chủ trì, đầu mối chịu trách nhiệm, thẩm quyền, điều kiện, thời hạn và sản phẩm; giá trị quyết sách được đo bằng kết quả thực tế.
Ngay sau hội nghị, toàn hệ thống chính trị được yêu cầu tập trung 5 nhóm việc. Trước hết, xác định đúng trọng tâm, thứ tự ưu tiên và các khâu đột phá; việc đã chín muồi phải làm ngay đến nơi đến chốn; việc mới, khó, chưa có tiền lệ cần nghiên cứu kỹ và có thể thí điểm trong phạm vi kiểm soát, đúng thẩm quyền.
Tổ chức thực hiện đặt dưới sự lãnh đạo thống nhất của Đảng, phát huy đầy đủ chức năng, thẩm quyền, trách nhiệm của từng cơ quan; mỗi cán bộ, đảng viên phải nói đi đôi với làm và chịu trách nhiệm về kết quả. Trách nhiệm giữa Trung ương, tỉnh và xã được phân định rõ: Trung ương định hướng chiến lược, hoàn thiện thể chế, phân bổ nguồn lực lớn; tỉnh cụ thể hóa chủ trương, điều phối nguồn lực, bảo đảm điều kiện cho xã; xã là tuyến đầu quản trị công phục vụ người dân, doanh nghiệp. Trung ương không làm thay địa phương; tỉnh không ôm giữ việc xã có thể làm; khi xã thiếu điều kiện, tỉnh phải tháo gỡ kịp thời.
Mỗi quyết sách phải chuyển thành chương trình, kế hoạch hành động với nguồn lực, lộ trình, sản phẩm và trách nhiệm rõ ràng; yêu cầu biến tốc độ ban hành thành tốc độ thực hiện, biến quyết tâm chính trị thành chuyển biến thực chất. Công tác kiểm tra, giám sát, đánh giá dựa trên dữ liệu, sản phẩm và kết quả thực tế được tăng cường; kết quả là căn cứ quan trọng nhất để đánh giá cán bộ, nhất là người đứng đầu, đồng thời khen thưởng nơi làm tốt, bảo vệ người dám đổi mới và xử lý nghiêm né tránh, đùn đẩy, chậm trễ, hình thức; chú trọng kiểm đếm điểm nghẽn được tháo gỡ, nguồn lực được khơi thông và cải thiện đời sống nhân dân.
