Tóm tắt
Frauke Brosius-Gersdorf xem lệnh cấm mang thai hộ là gia trưởng và trái hiến pháp, kêu gọi tranh luận dựa trên lý lẽ và nhấn mạnh quyền của trẻ em phải được đặt lên hàng đầu.
Bà lập luận Hiến pháp Đức đặt tự do cá nhân, đặc biệt quyền tự quyết của phụ nữ, ở vị trí trung tâm; nhân phẩm không phải giới hạn mà là nền tảng của tự quyết. Quan điểm này được bà nêu trong chương trình Morgenmagazin của Đài Truyền hình ZDF (ZDF); bà từng là ứng viên của Tòa án Hiến pháp (Verfassungsgericht).
Theo bà, nhà nước chỉ nên hạn chế tự do khi tự do của người khác bị ảnh hưởng. Nếu một phụ nữ tự chủ, tự nguyện và có đầy đủ thông tin quyết định làm người mang thai hộ, nhà nước không nên cấm; không tồn tại khái niệm “bảo vệ mỗi người khỏi chính mình”.
Tranh luận bùng lên sau khi Unionsfraktionschef Jens Spahn (Liên minh Dân chủ Cơ đốc giáo – CDU) và chồng công bố có con trai nhờ người mang thai hộ tại Mỹ, qua đó lách lệnh cấm đang có hiệu lực ở Đức mà chính Spahn từng ủng hộ trong CDU. Làn sóng phản đối trong Liên minh CDU/CSU (Union) dẫn đến việc ông từ chức lãnh đạo Khối nghị sĩ Liên minh (Unionsfraktion).
Brosius-Gersdorf cho rằng lệnh cấm mang thai hộ và hiến trứng là sự can thiệp vào các quyền cơ bản của những người phụ thuộc vào các biện pháp này để có con; mọi can thiệp như vậy cần được nhà nước chứng minh tính chính đáng.
Bà đồng thời nhấn mạnh nhà nước phải có biện pháp bảo đảm phụ nữ không bị ép buộc, áp lực hay bóc lột kinh tế, và không vì hoàn cảnh túng thiếu mà phải chấp nhận mang thai hộ.
Năm 2024, Ủy ban về Y học Sinh sản (Kommission zur Reproduktionsmedizin) đề xuất cân nhắc cho phép mô hình mang thai hộ “vị tha” không trả tiền với điều kiện bảo vệ người mang thai hộ và lợi ích tốt nhất của trẻ. Brosius-Gersdorf nhận định cách này có thể giảm động cơ lợi nhuận, nhưng cảnh báo người gánh nặng lớn nhất là người mang thai hộ có thể nhận bù đắp ít ỏi, trong khi phòng khám và môi giới hưởng lợi, và luôn tồn tại nguy cơ lách luật.
Bà lập luận Hiến pháp Đức đặt tự do cá nhân, đặc biệt quyền tự quyết của phụ nữ, ở vị trí trung tâm; nhân phẩm không phải giới hạn mà là nền tảng của tự quyết. Quan điểm này được bà nêu trong chương trình Morgenmagazin của Đài Truyền hình ZDF (ZDF); bà từng là ứng viên của Tòa án Hiến pháp (Verfassungsgericht).
Theo bà, nhà nước chỉ nên hạn chế tự do khi tự do của người khác bị ảnh hưởng. Nếu một phụ nữ tự chủ, tự nguyện và có đầy đủ thông tin quyết định làm người mang thai hộ, nhà nước không nên cấm; không tồn tại khái niệm “bảo vệ mỗi người khỏi chính mình”.
Tranh luận bùng lên sau khi Unionsfraktionschef Jens Spahn (Liên minh Dân chủ Cơ đốc giáo – CDU) và chồng công bố có con trai nhờ người mang thai hộ tại Mỹ, qua đó lách lệnh cấm đang có hiệu lực ở Đức mà chính Spahn từng ủng hộ trong CDU. Làn sóng phản đối trong Liên minh CDU/CSU (Union) dẫn đến việc ông từ chức lãnh đạo Khối nghị sĩ Liên minh (Unionsfraktion).
Brosius-Gersdorf cho rằng lệnh cấm mang thai hộ và hiến trứng là sự can thiệp vào các quyền cơ bản của những người phụ thuộc vào các biện pháp này để có con; mọi can thiệp như vậy cần được nhà nước chứng minh tính chính đáng.
Bà đồng thời nhấn mạnh nhà nước phải có biện pháp bảo đảm phụ nữ không bị ép buộc, áp lực hay bóc lột kinh tế, và không vì hoàn cảnh túng thiếu mà phải chấp nhận mang thai hộ.
Năm 2024, Ủy ban về Y học Sinh sản (Kommission zur Reproduktionsmedizin) đề xuất cân nhắc cho phép mô hình mang thai hộ “vị tha” không trả tiền với điều kiện bảo vệ người mang thai hộ và lợi ích tốt nhất của trẻ. Brosius-Gersdorf nhận định cách này có thể giảm động cơ lợi nhuận, nhưng cảnh báo người gánh nặng lớn nhất là người mang thai hộ có thể nhận bù đắp ít ỏi, trong khi phòng khám và môi giới hưởng lợi, và luôn tồn tại nguy cơ lách luật.
