Tóm tắt
Đoạn video ghi ngày 25/7 cho thấy một tiêm kích Su-35S của Nga truy đuổi UAV tấn công FP-1 của Ukraine trên bầu trời Leningrad. Chiếc Su-35 dường như tìm cách tiếp cận ở cự ly gần để sử dụng pháo tích hợp thay vì phóng tên lửa không đối không.
FP-1 nằm trong số các UAV Ukraine dùng để tập kích căn cứ quân sự, trung tâm hậu cần, cơ sở công nghiệp và hạ tầng chiến lược cách tiền tuyến hàng trăm kilomet. Loại UAV này xuất hiện từ 2024 và được dùng rộng hơn trong 2025, theo hướng thiết kế giá thành thấp, sản xuất số lượng lớn và tấn công một chiều.
Tầm hoạt động FP-1 ước khoảng 1.000–1.600 km, đủ vươn tới nhiều mục tiêu sâu trong lãnh thổ Nga. UAV có thể mang đầu đạn khoảng 50–120 kg tùy nhiệm vụ, phù hợp đánh các kho nhiên liệu, nhà chứa máy bay, cơ sở công nghiệp, trung tâm chỉ huy và mục tiêu hạ tầng giá trị.
Khác với tên lửa hành trình hiện đại, FP-1 dùng nhiều linh kiện thương mại để giảm chi phí và đẩy nhanh sản xuất. Chiến thuật đi kèm không đặt nặng khả năng sống sót từng chiếc mà dựa vào triển khai số lượng lớn nhằm gây quá tải mạng lưới phòng không đối phương.
FP-1 thường bay thấp và được lập trình tiếp cận mục tiêu từ nhiều hướng để giảm nguy cơ bị phát hiện hoặc đánh chặn. Khi phối hợp với các UAV khác trong một đợt tập kích, chúng làm tăng áp lực lên hệ thống phòng thủ của Nga.
Đối với Su-35, việc đánh chặn mục tiêu cỡ nhỏ như FP-1 không đơn giản. Dù được trang bị radar Irbis-E có khả năng phát hiện mục tiêu ở khoảng cách xa, UAV nhỏ có diện tích phản xạ radar và tín hiệu hồng ngoại thấp khiến việc khóa mục tiêu bằng hệ thống tìm kiếm hồng ngoại khó khăn hơn.
Bài toán chi phí cũng đáng kể khi tên lửa không đối không đắt hơn nhiều so với UAV cần hạ. Vì vậy phi công có thể phải áp sát để dùng pháo, hoặc tận dụng các dòng tên lửa thời Liên Xô như R-27, R-73 và R-60 được cho là sắp hết niên hạn để đối phó UAV.
FP-1 nằm trong số các UAV Ukraine dùng để tập kích căn cứ quân sự, trung tâm hậu cần, cơ sở công nghiệp và hạ tầng chiến lược cách tiền tuyến hàng trăm kilomet. Loại UAV này xuất hiện từ 2024 và được dùng rộng hơn trong 2025, theo hướng thiết kế giá thành thấp, sản xuất số lượng lớn và tấn công một chiều.
Tầm hoạt động FP-1 ước khoảng 1.000–1.600 km, đủ vươn tới nhiều mục tiêu sâu trong lãnh thổ Nga. UAV có thể mang đầu đạn khoảng 50–120 kg tùy nhiệm vụ, phù hợp đánh các kho nhiên liệu, nhà chứa máy bay, cơ sở công nghiệp, trung tâm chỉ huy và mục tiêu hạ tầng giá trị.
Khác với tên lửa hành trình hiện đại, FP-1 dùng nhiều linh kiện thương mại để giảm chi phí và đẩy nhanh sản xuất. Chiến thuật đi kèm không đặt nặng khả năng sống sót từng chiếc mà dựa vào triển khai số lượng lớn nhằm gây quá tải mạng lưới phòng không đối phương.
FP-1 thường bay thấp và được lập trình tiếp cận mục tiêu từ nhiều hướng để giảm nguy cơ bị phát hiện hoặc đánh chặn. Khi phối hợp với các UAV khác trong một đợt tập kích, chúng làm tăng áp lực lên hệ thống phòng thủ của Nga.
Đối với Su-35, việc đánh chặn mục tiêu cỡ nhỏ như FP-1 không đơn giản. Dù được trang bị radar Irbis-E có khả năng phát hiện mục tiêu ở khoảng cách xa, UAV nhỏ có diện tích phản xạ radar và tín hiệu hồng ngoại thấp khiến việc khóa mục tiêu bằng hệ thống tìm kiếm hồng ngoại khó khăn hơn.
Bài toán chi phí cũng đáng kể khi tên lửa không đối không đắt hơn nhiều so với UAV cần hạ. Vì vậy phi công có thể phải áp sát để dùng pháo, hoặc tận dụng các dòng tên lửa thời Liên Xô như R-27, R-73 và R-60 được cho là sắp hết niên hạn để đối phó UAV.
