Tóm tắt
Ngày 11/9/2001, các máy bay do phần tử Al-Káida cướp đã đâm vào tháp đôi Trung tâm Thương mại Thế giới (World Trade Center), chiếc thứ ba lao vào Lầu Năm Góc và chiếc thứ tư rơi ở Pennsylvania, cướp đi khoảng 3.000 sinh mạng. Trong số 343 thành viên Sở Cứu hỏa New York (New York City Fire Department) thiệt mạng có người lính cứu hỏa 35 tuổi cùng tên với con trai Scott Larsen, khi đó mới 4 tuổi. Sự kiện gây chấn động thế giới, diễn ra đầu nhiệm kỳ của George W. Bush, làm thay đổi sâu sắc chính sách an ninh Mỹ và dẫn tới các cuộc chiến kéo dài, với hơn 900.000 người thiệt mạng, chủ yếu ở Iraq và Afghanistan.
Thảm kịch cũng định hình số phận nhiều người: con cái nạn nhân chọn vào lực lượng cứu hộ, người khác theo quân đội, y tế hay phục vụ công. Scott Larsen theo dấu cha, gia nhập Sở Cứu hỏa New York và xin về trạm Woodside ở Queens nơi cha từng công tác; ở tuổi 29, anh nói luôn muốn được ở đó. Theo Hiệp hội Quốc tế của Lính cứu hỏa (International Association of Fire Fighters), có 58 người con của lính cứu hỏa New York hy sinh ngày 11/9 đã nối nghiệp. Tại trạm, tên cha anh được khắc trên bia tưởng niệm, gắn trên xe cứu hỏa và ảnh treo khắp nơi. Em trai anh, chào đời hai ngày sau 11/9, đã đỗ kỳ thi tuyển và hy vọng nhập ngũ cứu hỏa năm tới; Larsen mong truyền thống gia đình tiếp tục.
Trong những tháng xử lý đống đổ nát cao tới năm tầng ở Hạ Manhattan, bác sĩ Michael Crane làm giám đốc y khoa của Công ty năng lượng Con Edison (Con Edison) phụ trách bảo vệ lực lượng cứu hộ và công nhân, trong đó có việc cấp khẩu trang đúng cỡ. Nhưng khẩu trang nhanh chóng bị bụi độc bít kín, nhiều người phải bỏ. Một công nhân trẻ ho dữ dội sau ca làm đã từ chối nghỉ vì có người thân bị vùi dưới đống đổ nát, khiến Crane nhận ra mức độ cá nhân hóa của thảm kịch. Hiện ông làm giám đốc y khoa Chương trình Sức khỏe Trung tâm Thương mại Thế giới (World Trade Center Health Program) tại Bệnh viện Mount Sinai (Mount Sinai).
Theo dữ liệu của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) cập nhật đến 30/6, chương trình do chính phủ tài trợ này đang chăm sóc cho hơn 150.000 người cứu hộ và người sống sót từng sống, làm việc hoặc học tập trong khu vực bị ảnh hưởng. Đã có khoảng 85.000 chẩn nhận bệnh liên quan đến 11/9; xấp xỉ một nửa do hít/nuốt bụi độc, khoảng 30% là ung thư. Hơn 9.000 người trong diện theo dõi đã qua đời, dù khó xác định mức độ tác động trực tiếp của hậu quả 11/9. Crane nói ông yêu mến lực lượng cứu hộ: kiên cường, hài hước, đôi khi liều lĩnh, nhưng mạnh mẽ và tự hào về những gì họ đã làm.
Michael Tuohey, nhân viên dịch vụ khách hàng của hãng bay, từng làm thủ tục cho Mohammad Atta và Abdal Azíz Umarí tại Sân bay Portland International Jetport (Portland International Jetport) ở Maine, chặng khởi đầu dẫn tới việc chuyến bay số 11 của Hãng hàng không American Airlines (American Airlines) đâm vào tháp bắc. Ông đã quét vé giấy để kiểm tra các dấu hiệu khả nghi theo chuẩn trước 11/9 như mua sát giờ hay trả tiền mặt, nhưng hai vé này được mua trước vài tuần, trả bằng thẻ và hạng nhất. Ấn tượng của ông là Atta có vẻ khó chịu, song đó là sáng sớm và ông không thấy đủ cơ sở để nghi ngờ.
Sau thảm kịch, những thất bại của tình báo Mỹ bị mổ xẻ; Bộ An ninh Nội địa (Department of Homeland Security) ra đời, an ninh sân bay được thiết kế lại và nhiều luật mới được ban hành. Ở tuổi 80, Tuohey nói bản năng đã mách bảo nhưng ông bị ràng buộc bởi các quy định chống định kiến; ông không nghe theo bản năng và coi đó là 'sai lầm khủng khiếp'. Dù không chắc có thể thay đổi kết cục, ông vẫn day dứt vì biết rằng có lẽ mọi thứ đã có thể khác.
Thảm kịch cũng định hình số phận nhiều người: con cái nạn nhân chọn vào lực lượng cứu hộ, người khác theo quân đội, y tế hay phục vụ công. Scott Larsen theo dấu cha, gia nhập Sở Cứu hỏa New York và xin về trạm Woodside ở Queens nơi cha từng công tác; ở tuổi 29, anh nói luôn muốn được ở đó. Theo Hiệp hội Quốc tế của Lính cứu hỏa (International Association of Fire Fighters), có 58 người con của lính cứu hỏa New York hy sinh ngày 11/9 đã nối nghiệp. Tại trạm, tên cha anh được khắc trên bia tưởng niệm, gắn trên xe cứu hỏa và ảnh treo khắp nơi. Em trai anh, chào đời hai ngày sau 11/9, đã đỗ kỳ thi tuyển và hy vọng nhập ngũ cứu hỏa năm tới; Larsen mong truyền thống gia đình tiếp tục.
Trong những tháng xử lý đống đổ nát cao tới năm tầng ở Hạ Manhattan, bác sĩ Michael Crane làm giám đốc y khoa của Công ty năng lượng Con Edison (Con Edison) phụ trách bảo vệ lực lượng cứu hộ và công nhân, trong đó có việc cấp khẩu trang đúng cỡ. Nhưng khẩu trang nhanh chóng bị bụi độc bít kín, nhiều người phải bỏ. Một công nhân trẻ ho dữ dội sau ca làm đã từ chối nghỉ vì có người thân bị vùi dưới đống đổ nát, khiến Crane nhận ra mức độ cá nhân hóa của thảm kịch. Hiện ông làm giám đốc y khoa Chương trình Sức khỏe Trung tâm Thương mại Thế giới (World Trade Center Health Program) tại Bệnh viện Mount Sinai (Mount Sinai).
Theo dữ liệu của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) cập nhật đến 30/6, chương trình do chính phủ tài trợ này đang chăm sóc cho hơn 150.000 người cứu hộ và người sống sót từng sống, làm việc hoặc học tập trong khu vực bị ảnh hưởng. Đã có khoảng 85.000 chẩn nhận bệnh liên quan đến 11/9; xấp xỉ một nửa do hít/nuốt bụi độc, khoảng 30% là ung thư. Hơn 9.000 người trong diện theo dõi đã qua đời, dù khó xác định mức độ tác động trực tiếp của hậu quả 11/9. Crane nói ông yêu mến lực lượng cứu hộ: kiên cường, hài hước, đôi khi liều lĩnh, nhưng mạnh mẽ và tự hào về những gì họ đã làm.
Michael Tuohey, nhân viên dịch vụ khách hàng của hãng bay, từng làm thủ tục cho Mohammad Atta và Abdal Azíz Umarí tại Sân bay Portland International Jetport (Portland International Jetport) ở Maine, chặng khởi đầu dẫn tới việc chuyến bay số 11 của Hãng hàng không American Airlines (American Airlines) đâm vào tháp bắc. Ông đã quét vé giấy để kiểm tra các dấu hiệu khả nghi theo chuẩn trước 11/9 như mua sát giờ hay trả tiền mặt, nhưng hai vé này được mua trước vài tuần, trả bằng thẻ và hạng nhất. Ấn tượng của ông là Atta có vẻ khó chịu, song đó là sáng sớm và ông không thấy đủ cơ sở để nghi ngờ.
Sau thảm kịch, những thất bại của tình báo Mỹ bị mổ xẻ; Bộ An ninh Nội địa (Department of Homeland Security) ra đời, an ninh sân bay được thiết kế lại và nhiều luật mới được ban hành. Ở tuổi 80, Tuohey nói bản năng đã mách bảo nhưng ông bị ràng buộc bởi các quy định chống định kiến; ông không nghe theo bản năng và coi đó là 'sai lầm khủng khiếp'. Dù không chắc có thể thay đổi kết cục, ông vẫn day dứt vì biết rằng có lẽ mọi thứ đã có thể khác.
