Tóm tắt
Làng Cam được ấp ủ như chốn đi về cho nạn nhân da cam ở TP.HCM, nơi họ có thể nương tựa, sẻ chia và vượt qua mặc cảm. Dự án khởi động từ giữa năm 2015, dự kiến hoàn thành cuối 2018 nhưng dang dở gần một thập kỷ, đặt ra câu hỏi về khả năng tái khởi động.
Theo thiết kế ban đầu, Làng Cam là mái nhà chung với các khu chăm sóc y tế, giáo dục – đào tạo nghề, sản xuất, nhà ở và không gian sinh hoạt cộng đồng, hướng tới bảo đảm chăm sóc và tái hòa nhập cho những phận đời đặc biệt khó khăn.
Dự án chậm kéo dài do cả nguyên nhân khách quan, chủ quan, trong đó thiếu quyết tâm và nguồn lực. Khi ấy mới có dự toán khoảng 100 tỉ đồng, chưa có vốn triển khai, chỉ có quỹ đất thành phố cấp. Muốn làm lại phải hoàn thiện hồ sơ pháp lý, huy động nguồn lực và cơ chế phù hợp; các đề xuất tài trợ trước đây đều vướng thủ tục.
Sau sáp nhập, TP.HCM có khoảng 25.000 nạn nhân da cam nhiều thế hệ, cần rà soát số còn sống, nhu cầu thực tế và mong muốn tham gia. Vị trí xây dựng sẽ được nghiên cứu lại, có thể chuyển về Củ Chi hoặc khu đất rộng, sinh thái tốt hơn, thậm chí xem xét khu vực Bà Rịa - Vũng Tàu để bảo đảm môi trường sống đúng nghĩa.
Mục tiêu là giúp nạn nhân chuyển từ vị thế “cần được giúp đỡ” thành “người truyền cảm hứng”: được sống bình thường, học tập, lao động và cống hiến, để điều còn đọng lại là sự khâm phục thay vì nỗi đau.
Định hướng triển khai theo phương châm “Nhà nước và nhân dân cùng làm”, huy động xã hội hóa theo từng hạng mục như y tế, giáo dục – dạy nghề, phục hồi chức năng, sản xuất, sinh thái. Dự án mong là không gian nhắc nhớ hậu quả chiến tranh để gìn giữ hòa bình, không nuôi dưỡng hận thù, đồng thời kết nối quốc tế; Chính phủ Mỹ đã tẩy độc ở sân bay Đà Nẵng, Phù Cát, Biên Hòa và hỗ trợ người khuyết tật; vụ kiện của bà Trần Tố Nga góp phần lan tỏa đồng hành vì công lý.
Nguyễn Hồng Sơn cũng viết thơ, nhạc như “Cho con tới Brooklyn” để góp tiếng nói sẻ chia và khẳng định trách nhiệm hàn gắn sau chiến tranh. Nhân dịp 20 năm thành lập Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin TP.HCM, lãnh đạo TP.HCM cam kết tạo điều kiện tốt nhất, đề nghị tăng cường truyền thông và phối hợp chăm lo nạn nhân. Đoàn hội do ông dẫn đầu dự Đại hội toàn quốc của Hội Cựu chiến binh vì hòa bình Mỹ (Veterans For Peace - VFP) tại thành phố Kansas, bang Minnesota, nhằm tăng kết nối và vận động ủng hộ.
Theo thiết kế ban đầu, Làng Cam là mái nhà chung với các khu chăm sóc y tế, giáo dục – đào tạo nghề, sản xuất, nhà ở và không gian sinh hoạt cộng đồng, hướng tới bảo đảm chăm sóc và tái hòa nhập cho những phận đời đặc biệt khó khăn.
Dự án chậm kéo dài do cả nguyên nhân khách quan, chủ quan, trong đó thiếu quyết tâm và nguồn lực. Khi ấy mới có dự toán khoảng 100 tỉ đồng, chưa có vốn triển khai, chỉ có quỹ đất thành phố cấp. Muốn làm lại phải hoàn thiện hồ sơ pháp lý, huy động nguồn lực và cơ chế phù hợp; các đề xuất tài trợ trước đây đều vướng thủ tục.
Sau sáp nhập, TP.HCM có khoảng 25.000 nạn nhân da cam nhiều thế hệ, cần rà soát số còn sống, nhu cầu thực tế và mong muốn tham gia. Vị trí xây dựng sẽ được nghiên cứu lại, có thể chuyển về Củ Chi hoặc khu đất rộng, sinh thái tốt hơn, thậm chí xem xét khu vực Bà Rịa - Vũng Tàu để bảo đảm môi trường sống đúng nghĩa.
Mục tiêu là giúp nạn nhân chuyển từ vị thế “cần được giúp đỡ” thành “người truyền cảm hứng”: được sống bình thường, học tập, lao động và cống hiến, để điều còn đọng lại là sự khâm phục thay vì nỗi đau.
Định hướng triển khai theo phương châm “Nhà nước và nhân dân cùng làm”, huy động xã hội hóa theo từng hạng mục như y tế, giáo dục – dạy nghề, phục hồi chức năng, sản xuất, sinh thái. Dự án mong là không gian nhắc nhớ hậu quả chiến tranh để gìn giữ hòa bình, không nuôi dưỡng hận thù, đồng thời kết nối quốc tế; Chính phủ Mỹ đã tẩy độc ở sân bay Đà Nẵng, Phù Cát, Biên Hòa và hỗ trợ người khuyết tật; vụ kiện của bà Trần Tố Nga góp phần lan tỏa đồng hành vì công lý.
Nguyễn Hồng Sơn cũng viết thơ, nhạc như “Cho con tới Brooklyn” để góp tiếng nói sẻ chia và khẳng định trách nhiệm hàn gắn sau chiến tranh. Nhân dịp 20 năm thành lập Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin TP.HCM, lãnh đạo TP.HCM cam kết tạo điều kiện tốt nhất, đề nghị tăng cường truyền thông và phối hợp chăm lo nạn nhân. Đoàn hội do ông dẫn đầu dự Đại hội toàn quốc của Hội Cựu chiến binh vì hòa bình Mỹ (Veterans For Peace - VFP) tại thành phố Kansas, bang Minnesota, nhằm tăng kết nối và vận động ủng hộ.
