Tóm tắt
Một phụ nữ ở Romania gây tranh luận khi kể rằng bị trách mắng qua SMS vì tiền mừng cưới. Cô đã để 1.600 lei cho hai người, nhưng người tổ chức cho rằng quá ít, làm dấy lên băn khoăn phổ biến về mức tiền mừng phù hợp.
Cô cho biết được gia đình nhà cưới mời dù đã xa cách hơn 15 năm. Sau tiệc, người từng rủ cô dự cưới nhắn rằng thực đơn là 100 euro/người và khách khác để 2.000 lei, khiến cô hối tiếc và tự hỏi có cần “cập nhật” mức tiền mừng hay không.
Trên Reddit, nhiều người nhận định khách chỉ nên biếu trong khả năng và việc trách tiền mừng là không phù hợp. Một chú rể tương lai nói đã trấn an bạn bè: 500 lei, tương đương giá thực đơn, là đủ; thậm chí chỉ cần đến chung vui, và nếu có lời ra tiếng vào thì nên chấm dứt liên hệ.
Một người kể từng tặng 350 lei sau khi ra trường, có thể chưa đủ tiền thực đơn, nhưng chú rể vẫn gọi cảm ơn và hỏi thăm trải nghiệm. Nhiều năm sau, khi anh cưới, người kia còn trách vì không mời và gửi tặng một khoản hậu hĩnh, để lại bài học về nhân cách.
Người khác nói một phần khách dự cưới của anh biếu dưới chi phí bữa tiệc, song gia đình và bố mẹ đỡ đầu góp hào phóng, sau cùng còn dư 5.000 euro để đi Creta. Quan điểm khác cho rằng chi phí là do đôi uyên ương tự gánh, không thể áp mức tối thiểu; có người gợi ý trả lời thẳng thắn khi bị gây sức ép. Một cô dâu tương lai ở khu vực București cho biết thực đơn khoảng 800 lei nhưng không kỳ vọng ai cũng biếu gấp đôi; 500 lei cũng chấp nhận. Dù có người nghi ngờ tính xác thực, tác giả khẳng định chuyện có thật rồi sau đó xóa bài; số khác lại cho rằng 1.600 lei là ít và “nám cưới là kinh doanh”.
Bối cảnh lịch sử cho thấy phong bì tiền là tập quán lâu đời. Từ Trung Cổ đến các thế kỷ sau, hôn nhân hiếm khi chỉ vì tình cảm; tài sản và liên minh quyết định ở tầng lớp giàu, còn cộng đồng truyền thống gả con gái từ rất sớm. Abatele Felice Caronni được dẫn trong sách “Călători străini despre Țările Române, în secolul al XIX-lea” miêu tả cảnh gia đình thương lượng và dạm hỏi bằng tiền hoặc hiện vật.
Tập quán này tồn tại cả thời cộng sản, dù báo chí chính thống chỉ trích khi bị biến tướng để trục lợi. Năm 1977, báo România Liberă (România Liberă) thuật đám cưới con gái Chủ tịch Liên hiệp Hợp tác xã Thủ công cấp hạt Brăila (Uniunea Județeană a Cooperației Meșteșugărești din Brăila) với gần 500 khách, quà mừng bỏ phong bì ký tên và có lời đồn lên đến 250.000 lei, kèm phê phán. Về sau, tục “hô tên kèm số tiền” bị xem là lạc hậu, nhường chỗ cho phong bì ký tên. Hiện nay, tiền mừng chủ yếu là tiền mặt, thường tăng theo mức độ thân thiết và đôi khi theo điều kiện của khách.
Cô cho biết được gia đình nhà cưới mời dù đã xa cách hơn 15 năm. Sau tiệc, người từng rủ cô dự cưới nhắn rằng thực đơn là 100 euro/người và khách khác để 2.000 lei, khiến cô hối tiếc và tự hỏi có cần “cập nhật” mức tiền mừng hay không.
Trên Reddit, nhiều người nhận định khách chỉ nên biếu trong khả năng và việc trách tiền mừng là không phù hợp. Một chú rể tương lai nói đã trấn an bạn bè: 500 lei, tương đương giá thực đơn, là đủ; thậm chí chỉ cần đến chung vui, và nếu có lời ra tiếng vào thì nên chấm dứt liên hệ.
Một người kể từng tặng 350 lei sau khi ra trường, có thể chưa đủ tiền thực đơn, nhưng chú rể vẫn gọi cảm ơn và hỏi thăm trải nghiệm. Nhiều năm sau, khi anh cưới, người kia còn trách vì không mời và gửi tặng một khoản hậu hĩnh, để lại bài học về nhân cách.
Người khác nói một phần khách dự cưới của anh biếu dưới chi phí bữa tiệc, song gia đình và bố mẹ đỡ đầu góp hào phóng, sau cùng còn dư 5.000 euro để đi Creta. Quan điểm khác cho rằng chi phí là do đôi uyên ương tự gánh, không thể áp mức tối thiểu; có người gợi ý trả lời thẳng thắn khi bị gây sức ép. Một cô dâu tương lai ở khu vực București cho biết thực đơn khoảng 800 lei nhưng không kỳ vọng ai cũng biếu gấp đôi; 500 lei cũng chấp nhận. Dù có người nghi ngờ tính xác thực, tác giả khẳng định chuyện có thật rồi sau đó xóa bài; số khác lại cho rằng 1.600 lei là ít và “nám cưới là kinh doanh”.
Bối cảnh lịch sử cho thấy phong bì tiền là tập quán lâu đời. Từ Trung Cổ đến các thế kỷ sau, hôn nhân hiếm khi chỉ vì tình cảm; tài sản và liên minh quyết định ở tầng lớp giàu, còn cộng đồng truyền thống gả con gái từ rất sớm. Abatele Felice Caronni được dẫn trong sách “Călători străini despre Țările Române, în secolul al XIX-lea” miêu tả cảnh gia đình thương lượng và dạm hỏi bằng tiền hoặc hiện vật.
Tập quán này tồn tại cả thời cộng sản, dù báo chí chính thống chỉ trích khi bị biến tướng để trục lợi. Năm 1977, báo România Liberă (România Liberă) thuật đám cưới con gái Chủ tịch Liên hiệp Hợp tác xã Thủ công cấp hạt Brăila (Uniunea Județeană a Cooperației Meșteșugărești din Brăila) với gần 500 khách, quà mừng bỏ phong bì ký tên và có lời đồn lên đến 250.000 lei, kèm phê phán. Về sau, tục “hô tên kèm số tiền” bị xem là lạc hậu, nhường chỗ cho phong bì ký tên. Hiện nay, tiền mừng chủ yếu là tiền mặt, thường tăng theo mức độ thân thiết và đôi khi theo điều kiện của khách.
