Tóm tắt
Trong một cuộc phỏng vấn truyền hình, Bộ trưởng Lao động tạm quyền Dragoș Pîslaru cho rằng phản ứng của các công đoàn trước dự luật lương thống nhất đi ngược nguyên tắc đối thoại xã hội. Ông nêu việc các tổ chức này từ chối ngồi vào bàn đàm phán và tổ chức một cuộc biểu tình “phòng ngừa” ngay cả khi dự thảo cuối cùng chưa được trình bày.
Trả lời đề nghị rút dự luật và đợi một chính phủ đủ thẩm quyền rồi làm lại từ đầu, Pîslaru bác bỏ cách tiếp cận này. Ông nhấn mạnh kinh nghiệm của mình với tư cách từng đứng đầu ủy ban phụ trách lao động của Nghị viện châu Âu, khẳng định những gì đang diễn ra trong phong trào công đoàn hiện nay không phù hợp với các nguyên tắc đối thoại đã được thừa nhận rộng rãi.
Theo Pîslaru, một phần bất mãn đến từ việc luật lương thống nhất sẽ thu hẹp dư địa thương lượng riêng lẻ của công đoàn với chính phủ. Khi áp dụng khung nguyên tắc thống nhất, lương sẽ tăng theo một giá trị tham chiếu nhưng nhìn chung được giữ ổn định trong một thời gian, đồng nghĩa công đoàn khó đòi hỏi các ưu đãi mang tính ngành hay theo nhóm trong bộ máy hành chính công.
Ông gọi lựa chọn “chờ chính phủ khác” là một “sai lầm lớn” đối với công đoàn. Đồng thời, ông phân biệt giữa lập trường của các liên đoàn công đoàn và những tổ chức đã tham gia thực chất vào đối thoại; một số lập luận của các bên này đã được tiếp thu và đưa vào dự thảo.
Pîslaru thừa nhận có những lĩnh vực trong khu vực công chưa hài lòng, nhưng nhiều bên hiểu rõ giới hạn ngân sách. Theo ông, các mức tăng hiện có bao phủ khoảng hai phần ba lực lượng trong hành chính và đã là mức tối đa mà nhà nước có thể chịu đựng vào lúc này.
Ông kết luận mục tiêu cốt lõi của dự luật không chỉ là tăng lương, mà là thiết lập cân bằng, khắc phục bất công giữa các nhóm nhân sự và xây dựng một khuôn khổ có tính dự báo hơn cho hệ thống tiền lương công.
Trả lời đề nghị rút dự luật và đợi một chính phủ đủ thẩm quyền rồi làm lại từ đầu, Pîslaru bác bỏ cách tiếp cận này. Ông nhấn mạnh kinh nghiệm của mình với tư cách từng đứng đầu ủy ban phụ trách lao động của Nghị viện châu Âu, khẳng định những gì đang diễn ra trong phong trào công đoàn hiện nay không phù hợp với các nguyên tắc đối thoại đã được thừa nhận rộng rãi.
Theo Pîslaru, một phần bất mãn đến từ việc luật lương thống nhất sẽ thu hẹp dư địa thương lượng riêng lẻ của công đoàn với chính phủ. Khi áp dụng khung nguyên tắc thống nhất, lương sẽ tăng theo một giá trị tham chiếu nhưng nhìn chung được giữ ổn định trong một thời gian, đồng nghĩa công đoàn khó đòi hỏi các ưu đãi mang tính ngành hay theo nhóm trong bộ máy hành chính công.
Ông gọi lựa chọn “chờ chính phủ khác” là một “sai lầm lớn” đối với công đoàn. Đồng thời, ông phân biệt giữa lập trường của các liên đoàn công đoàn và những tổ chức đã tham gia thực chất vào đối thoại; một số lập luận của các bên này đã được tiếp thu và đưa vào dự thảo.
Pîslaru thừa nhận có những lĩnh vực trong khu vực công chưa hài lòng, nhưng nhiều bên hiểu rõ giới hạn ngân sách. Theo ông, các mức tăng hiện có bao phủ khoảng hai phần ba lực lượng trong hành chính và đã là mức tối đa mà nhà nước có thể chịu đựng vào lúc này.
Ông kết luận mục tiêu cốt lõi của dự luật không chỉ là tăng lương, mà là thiết lập cân bằng, khắc phục bất công giữa các nhóm nhân sự và xây dựng một khuôn khổ có tính dự báo hơn cho hệ thống tiền lương công.
