Tóm tắt
Mỹ gia tăng các đòn tấn công vào Iran, còn Tehran đáp trả bằng cách tập kích hạ tầng ở các nước vùng Vịnh và Jordan, nhưng tránh tấn công các khí tài của Hải quân Mỹ (U.S. Navy) gần bờ biển Iran cũng như Israel. Giới phân tích tại Qatar nhận định đây là chiến lược nhằm gây sức ép lên Tổng thống Mỹ Donald Trump mà không mở rộng xung đột.
Mỹ nhắm vào ga đường sắt, điện, viễn thông và nước sinh hoạt của Iran; trong khi Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (Islamic Revolutionary Guard Corps - IRGC) đánh vào sân bay cùng nhà máy nước, điện ở Kuwait và Bahrain. Các chuyên gia cho rằng tấn công tàu chiến Mỹ sẽ kéo theo phản ứng tàn khốc và rất khó về mặt quân sự vì được bảo vệ dày đặc, như phân tích của Tướng Elias Hanna.
Atifeh Taghiani của Đại học Tehran (University of Tehran) cho rằng Mỹ đang sử dụng các nước vùng Vịnh, nhất là Kuwait, làm bàn đạp để đánh vào hạ tầng dân sự Iran. Iran giải thích các đòn đánh vào vùng Vịnh vì cho rằng chiến dịch của Mỹ xuất phát từ căn cứ trên lãnh thổ họ, khiến quan hệ láng giềng thêm căng thẳng dù các nước vùng Vịnh nhiều lần phủ nhận.
Theo Taghiani, luật pháp quốc tế cho phép Iran đáp trả vào nơi phát động tấn công. Tuy nhiên, hiện các không kích của Mỹ được thực hiện từ hai tàu sân bay George W. Bush và Abraham Lincoln hoạt động cách bờ biển Iran chưa đến 150 km. Các nước vùng Vịnh đã thống nhất với Mỹ rằng lực lượng Mỹ chỉ thực hiện nhiệm vụ phòng thủ và đã thông báo điều này cho Iran.
Iran hiểu tên lửa hành trình và Tomahawk được phóng từ tàu sân bay Mỹ, nhưng lo ngại hậu quả nếu gây thương vong dù chỉ một binh sĩ Mỹ. Vì vậy Tehran ưu tiên gây sức ép gián tiếp bằng việc tấn công hạ tầng vùng Vịnh, kỳ vọng các nước này sẽ buộc Mỹ chấm dứt chiến tranh, dù hiệu quả bị nghi ngờ khi ông Trump không tham vấn vùng Vịnh trước khi khai chiến.
Iran tiếp tục đánh vào cơ sở khử mặn ở Kuwait giữa cao điểm mùa hè. Abdullah Bandar al-Otaibi của Đại học Qatar (Qatar University) nhận định cả hai bên đều tránh chiến tranh toàn diện và lựa chọn mục tiêu có chọn lọc; Iran né tấn công khí tài hải quân Mỹ để không “mở cánh cổng địa ngục”, đồng thời cũng không đánh vào máy bay tiếp dầu của Mỹ hoạt động từ sân bay Ben Gurion nhằm tránh mở rộng xung đột.
Iran chọn tấn công các nước vùng Vịnh còn nhằm xoa dịu dư luận trong nước vì đánh giá họ khó trực tiếp tham chiến. Nguy cơ leo thang sẽ tăng nếu đòn đánh của Iran gây thương vong dân thường lớn. Trong khi đó, mục tiêu của Mỹ là biến eo biển Hormuz từ “lá bài” gây sức ép thành gánh nặng chính trị với Iran, khi Tehran không thể kiểm soát hoàn toàn khu vực này và kinh tế phải gánh chi phí do căng thẳng kéo dài.
Mỹ nhắm vào ga đường sắt, điện, viễn thông và nước sinh hoạt của Iran; trong khi Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (Islamic Revolutionary Guard Corps - IRGC) đánh vào sân bay cùng nhà máy nước, điện ở Kuwait và Bahrain. Các chuyên gia cho rằng tấn công tàu chiến Mỹ sẽ kéo theo phản ứng tàn khốc và rất khó về mặt quân sự vì được bảo vệ dày đặc, như phân tích của Tướng Elias Hanna.
Atifeh Taghiani của Đại học Tehran (University of Tehran) cho rằng Mỹ đang sử dụng các nước vùng Vịnh, nhất là Kuwait, làm bàn đạp để đánh vào hạ tầng dân sự Iran. Iran giải thích các đòn đánh vào vùng Vịnh vì cho rằng chiến dịch của Mỹ xuất phát từ căn cứ trên lãnh thổ họ, khiến quan hệ láng giềng thêm căng thẳng dù các nước vùng Vịnh nhiều lần phủ nhận.
Theo Taghiani, luật pháp quốc tế cho phép Iran đáp trả vào nơi phát động tấn công. Tuy nhiên, hiện các không kích của Mỹ được thực hiện từ hai tàu sân bay George W. Bush và Abraham Lincoln hoạt động cách bờ biển Iran chưa đến 150 km. Các nước vùng Vịnh đã thống nhất với Mỹ rằng lực lượng Mỹ chỉ thực hiện nhiệm vụ phòng thủ và đã thông báo điều này cho Iran.
Iran hiểu tên lửa hành trình và Tomahawk được phóng từ tàu sân bay Mỹ, nhưng lo ngại hậu quả nếu gây thương vong dù chỉ một binh sĩ Mỹ. Vì vậy Tehran ưu tiên gây sức ép gián tiếp bằng việc tấn công hạ tầng vùng Vịnh, kỳ vọng các nước này sẽ buộc Mỹ chấm dứt chiến tranh, dù hiệu quả bị nghi ngờ khi ông Trump không tham vấn vùng Vịnh trước khi khai chiến.
Iran tiếp tục đánh vào cơ sở khử mặn ở Kuwait giữa cao điểm mùa hè. Abdullah Bandar al-Otaibi của Đại học Qatar (Qatar University) nhận định cả hai bên đều tránh chiến tranh toàn diện và lựa chọn mục tiêu có chọn lọc; Iran né tấn công khí tài hải quân Mỹ để không “mở cánh cổng địa ngục”, đồng thời cũng không đánh vào máy bay tiếp dầu của Mỹ hoạt động từ sân bay Ben Gurion nhằm tránh mở rộng xung đột.
Iran chọn tấn công các nước vùng Vịnh còn nhằm xoa dịu dư luận trong nước vì đánh giá họ khó trực tiếp tham chiến. Nguy cơ leo thang sẽ tăng nếu đòn đánh của Iran gây thương vong dân thường lớn. Trong khi đó, mục tiêu của Mỹ là biến eo biển Hormuz từ “lá bài” gây sức ép thành gánh nặng chính trị với Iran, khi Tehran không thể kiểm soát hoàn toàn khu vực này và kinh tế phải gánh chi phí do căng thẳng kéo dài.
