Tóm tắt
Rajendra Dawadi, hiệu trưởng Trường trung học Tribhuvan Trishuli (Tribhuvan Trishuli) ở huyện Nuwakot, sáng thứ Tư nhận bốn cuộc gọi trong vài phút cảnh báo lũ lớn đang lao tới, theo Đài công cộng Anh (BBC). Khoảng 9:10 giờ địa phương, ông lập tức lệnh sơ tán học sinh lên cao và yêu cầu xe buýt chở học sinh quay đầu. Chỉ khoảng mười phút sau, dòng lũ ập đến; ông nói nếu chậm hơn mười phút, cả ông và học sinh đã không còn ở đó để nói chuyện.
Cảnh báo đến từ nhiều nguồn, một phụ huynh còn vội vã tới trường để đón con gái, khiến Dawadi tin rằng không thể chần chừ. Ông chấp nhận ngừng học dù rủi ro báo động giả, và quyết định ấy trở nên sống còn. Trận lũ đã cướp đi ít nhất 794 sinh mạng ở Nepal, đồng thời phá hủy nặng nề khuôn viên trường: các tòa nhà bị vùi trong bùn đất, ký túc xá cách sông khoảng 100 mét ngập gần như ngay lập tức.
Nữ sinh 16 tuổi Yunisha Amatya kể mình và bạn chỉ kịp thoát nhờ “mười giây” cuối cùng. Trước đó họ vẫn đang ngồi học và nhiều em chưa hiểu mức độ nguy hiểm; khi giáo viên lệnh rời lớp, có em còn nán đợi bạn học toán, một học sinh choáng ngất vì tin dữ.
Yunisha cùng bạn băng theo lối nhỏ phía sau trường, men dốc lên cao bằng chiếc thang hẹp, bạn bè dìu nhau vì không thể đi nhanh. Chỉ ít phút sau, cô thấy cả khu chợ bị nước cuốn trôi ngay trước mắt. Dòng người chen chúc tìm đường thoát; những ai rẽ theo lối khác nhiều khả năng đã bị nước cuốn đi.
Học sinh và giáo viên ban đầu di chuyển lên cao vài trăm mét rồi sang làng bên. Đường sá bị cắt đứt, giao thông tê liệt khiến nhiều người kẹt lại hai đêm, gia đình không hay tin vì liên lạc gián đoạn. Mẹ của Yunisha, bà Sabina Kumari Shrestha, liên tục gọi nhưng không kết nối; cha cô, ông Yubaraj Amatya, lao tới trường, thấy Trishuli Bazar gần như bị quét sạch và lo con đã mất. Gần một giờ sau ông mới gọi được cho con, cả nhà òa khóc vì nhẹ nhõm; Yunisha về tới nhà ba ngày sau.
Sau khi thoát chết, nỗi lo mới là việc học. Trường bị hư hại nặng, khuôn viên ngổn ngang bùn đất và đổ nát, Yunisha băn khoăn có phải chuyển trường và rời bạn bè. Dawadi kêu gọi xây dựng hệ thống cảnh báo tốt hơn như còi báo động và cảnh báo sơ tán tự động; lần này, số phận hàng trăm đứa trẻ được định đoạt chỉ bằng vài cuộc gọi và quyết định trong vài phút. Ông nói nếu chờ hết tiết học mới đóng cửa, 9:30 có lẽ chỉ còn tiếng chuông trường vang lên.
Cảnh báo đến từ nhiều nguồn, một phụ huynh còn vội vã tới trường để đón con gái, khiến Dawadi tin rằng không thể chần chừ. Ông chấp nhận ngừng học dù rủi ro báo động giả, và quyết định ấy trở nên sống còn. Trận lũ đã cướp đi ít nhất 794 sinh mạng ở Nepal, đồng thời phá hủy nặng nề khuôn viên trường: các tòa nhà bị vùi trong bùn đất, ký túc xá cách sông khoảng 100 mét ngập gần như ngay lập tức.
Nữ sinh 16 tuổi Yunisha Amatya kể mình và bạn chỉ kịp thoát nhờ “mười giây” cuối cùng. Trước đó họ vẫn đang ngồi học và nhiều em chưa hiểu mức độ nguy hiểm; khi giáo viên lệnh rời lớp, có em còn nán đợi bạn học toán, một học sinh choáng ngất vì tin dữ.
Yunisha cùng bạn băng theo lối nhỏ phía sau trường, men dốc lên cao bằng chiếc thang hẹp, bạn bè dìu nhau vì không thể đi nhanh. Chỉ ít phút sau, cô thấy cả khu chợ bị nước cuốn trôi ngay trước mắt. Dòng người chen chúc tìm đường thoát; những ai rẽ theo lối khác nhiều khả năng đã bị nước cuốn đi.
Học sinh và giáo viên ban đầu di chuyển lên cao vài trăm mét rồi sang làng bên. Đường sá bị cắt đứt, giao thông tê liệt khiến nhiều người kẹt lại hai đêm, gia đình không hay tin vì liên lạc gián đoạn. Mẹ của Yunisha, bà Sabina Kumari Shrestha, liên tục gọi nhưng không kết nối; cha cô, ông Yubaraj Amatya, lao tới trường, thấy Trishuli Bazar gần như bị quét sạch và lo con đã mất. Gần một giờ sau ông mới gọi được cho con, cả nhà òa khóc vì nhẹ nhõm; Yunisha về tới nhà ba ngày sau.
Sau khi thoát chết, nỗi lo mới là việc học. Trường bị hư hại nặng, khuôn viên ngổn ngang bùn đất và đổ nát, Yunisha băn khoăn có phải chuyển trường và rời bạn bè. Dawadi kêu gọi xây dựng hệ thống cảnh báo tốt hơn như còi báo động và cảnh báo sơ tán tự động; lần này, số phận hàng trăm đứa trẻ được định đoạt chỉ bằng vài cuộc gọi và quyết định trong vài phút. Ông nói nếu chờ hết tiết học mới đóng cửa, 9:30 có lẽ chỉ còn tiếng chuông trường vang lên.
